Sách Giải Bài Tập và SGK

Bài mẫu 5: Em hãy phân tích tác hại của việc thiếu trung thực trong thi cử và đưa ra hướng khắc phục tình trạng đó.

Đề bài:

Em hãy phân tích tác hại của việc thiếu trung thực trong thi cử và đưa ra hướng khắc phục tình trạng đó.

Bài mẫu:

Trong đời sống xã hội, giáo dục luôn là lĩnh vực có vai trò quan trọng đối với vận mệnh và sự phát triển của quốc gia, ở mọi thời đại. Ngày nay với sự phát triển của nền kinh tế tri thức giáo dục càng phải được ưu tiên là “Quốc sách hàng đầu”, được quan tâm và đầu tư nhất. Tuy nhiên vẫn có một lỗ hổng lớn của nền giáo dục nước nhà là việc thiếu trung thực trong thi cử để lại hậu quả nghiêm trọng cho hiện tại và biết bao hệ lụy trong tương lai. Đã đến lúc không thể làm ngơ và cần phải có biện pháp thích hợp để trả lại sự nghiêm túc cho ngành giáo dục nước nhà.

Thiếu trung thực trong thi cử được biểu hiện rất đa dạng nó có mặt ở mọi kì thi lớn nhỏ. Nếu như bài kiểm tra, hay bài thi học kì học kì trên lớp nó biểu hiện là việc quay cóp tài liệu, chép bài bạn, sửa điểm, nâng điểm... thì ngay ở trong kì thi lớn Trung học phổ thông Quốc gia_bước ngoặt cuộc đời của mỗi con người thủ đoạn của việc thiếu trung thực trở nên tinh vi, tiểu xảo hơn như sử dụng phương tiện hỗ trợ nhìn bài, tai nghe lén, đút lót hối lộ giám thị, giám khảo, mua điểm, mua bằng.... Nó là cả một đường dây của một lô một lố những con người thiếu trung thực từ quan chức cấp cao, giáo viên đầu ngành, các bậc phụ huynh, học sinh. Dù là biểu hiện dưới hình thức nào thì đó vẫn là những hành vi không thể chấp nhận và không được phép tồn tại. Trong những ngày gần đây dư luận đang xôn xao với điểm thi cao chót vót của Hà Giang, sau khi Bộ đã cho điều tra rà soát lại tất cả các khâu và đến ngày 17/7/2018_ngày đánh dấu ung nhọt suy đồi của ngành giáo dục với việc phát hiện ra sai phạm trong quá trình chấm thi. Vụ việc tiếp tục bị phanh phui bằng việc ông Vũ Trọng Lương_Phó phòng khảo thí đã trắng trợn sửa điểm, nâng điểm cho hơn 300 bài thi của 114 thí sinh là con ông cháu cha của tỉnh, trong đó có con của Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang Triệu Tài Vinh. Từ vụ việc của Sở giáo dục và đào tạo tỉnh Hà Giang, một loạt ung nhọt thiếu trung thực trong thi cử có dấu hiệu vỡ lan ra nhiều tỉnh thành trên dải đất hình chữ S như: Sơn La, Lạng Sơn, Bạc Liêu, Hòa Bình… và còn biết bao nhiêu Hà Giang thứ hai chưa được phát hiện từ trước đến nay. Thực sự việc thiếu trung thực trong thi cử đã ở mức “Báo động đỏ” không chỉ làm đau đầu nhức óc cán bộ ngành mà còn làm cho cả nước Việt Nam nhức nhối lương tâm trong sự nghiệp “trồng người”.

Nguyên nhân của thái độ tiêu cực này là do đâu? Nhìn khách quan, trực diện nhất nó xuất phát từ ý thức lười biếng không muốn làm lại muốn hưởng, thói giả dối trong đời sống và bệnh thành tích là mảnh đất màu mỡ để nuôi dưỡng hành động thiếu nhân văn như vậy. Đây là một vấn đề muôn thuở từ trước chứ không phải bây giờ mới có, nó như là một dịch bệnh mà ngành giáo dục đã, đang gặp phải cần phải có “vắc-xin” trị liệu nhanh chóng, kịp thời và triệt để.

Thiếu trung thực trong thi cử là việc làm đã xảy ra trong một thời gian dài nhưng có lẽ không ai biết hoặc biết mà không dám lên tiếng tố giác, không dám đấu tranh bảo vệ quyền lợi để cho người xấu việc xấu lộng quyền lộng hành gây ra biết bao hậu quả nghiêm trọng cho ngành giáo dục, cho xã hội và đất nước.

Thứ nhất: Phá vỡ sự nghiêm túc, trung thực cần phải có ở chiến trường trí tuệ. Thầy không ra thầy, trò không ra trò thi cử là để đánh giá khách quan nhất năng lực của mỗi em học sinh thì lại trở thành sân chơi cho những kẻ có quyền, có tiền, có thế. Giáo dục không dừng lại ở việc truyền thụ kiến thức mà còn là để dạy dỗ, rèn luyện nhân cách, đạo lí làm người. Thử hỏi một người thầy tiếp tay cho bệnh thành tích thì có tư cách để dạy trò hay không ?

Thứ hai: Công lí bị chà đạp, công bằng bị đè bẹp. Thiếu trung thực trong thi cử dù là hành động của học sinh, giáo viên hay các thế lực khác thực hiện thì nó đều làm cho trắng đen, giỏi dốt bị đảo lộn học sinh dốt trở thành học sinh giỏi, thí sinh bị điểm liệt được làm thủ khoa với điểm số cao ngất ngưởng nhờ tiền và thế lực của gia đình. Học sinh giỏi có năng lực thực sự bị cướp đi cơ hội học tập và phát triển. Nhân tài của đất nước bị vùi dập, không thì họ cũng tìm cách ra nước ngoài học tập và cống hiến cho nước bạn gây ra nạn “Chảy máu chất xám” cho đất nước.

Thứ ba: Lòng tin của nhân dân vào pháp luật cơ quan chính quyền của ngành giáo dục sẽ như thế nào? Dân họ bức xúc khi quyền lực không có cơ chế giám sát, công lí bị thế lực đồng tiền đâm thủng. Nhân dân còn biết tin, biết bám víu vào đâu khi cả những người làm cán bộ, làm lãnh đạo đứng đầu tỉnh lại có hành vi thiếu trung thực như vậy. Những con người ấy theo như chủ tịch Hồ Chí Minh nói đó là những người làm đầy tớ, phục vụ cho quyền lợi của nhân dân nhưng giờ đây lại đi ngược với đạo đức của người Đảng viên, chà đạp lên quần chúng để đạt được tham vọng bản thân.

Thứ tư: Những đứa trẻ gian lận, được nâng điểm, sửa điểm kia rồi sẽ ra sao? Bố mẹ có quyền thế cho con cái tiền tài, danh vọng, địa vị và rồi bán luôn cả lòng tự trọng, nhân phẩm làm người của con để rồi liệu có mấy ai tỉnh táo mà thoát khỏi bánh xe lầy tội lỗi theo kiểu “Cha truyền con nối”. Đúng là con quan thì lại làm quan, con sãi ở chùa lại quét lá đa.

Thứ năm: Hệ lụy về tương lai lâu dài. Thử nghĩ đến một ngày những thế hệ dốt này là những bác sĩ dốt, kĩ sư dốt, nhà giáo dốt, lãnh đạo dốt, công an dốt… với những kinh nghiệm gian dối và thủ đoạn, nhận thức và hành động như thế hệ trước thì chắc chắn đây là đại họa của quốc gia, dân tộc không chỉ là đất nước bị thụt lùi mà có nguy cơ người Việt tự hủy diệt dân tộc Việt chứ không cần đến một thế lực ngoại bang nào xâm lăng. Chúng ta đang kêu gào, đang tung hô thời đại công nghệ 4.0 nhưng nếu để thế hệ con em của kẻ gian lận lên làm chủ thì đất nước sẽ nhanh chóng quay về thời kì đồ đá như cuộc sống trước công nguyên “ăn lông ở lỗ”. Và còn biết bao, biết bao nhiêu điều nữa nếu như tình trạng thiếu trung thực trong thi cử vẫn hoành hành, kẻ xấu không bị trừng phạt thích đáng để làm gương.

Hậu quả của hành động thiếu trung thực trong thi cử là vô cùng nghiêm trọng liên quan tới vận mệnh của dân tộc những kẻ dốt lại đội lốt người hiền tài trị vì đất nước thì xã hội là mảnh đất ươm mầm cho con người thiếu trách nhiệm, vô cảm, tham nhũng tàn phá đất Việt đúng như Ngô Thì Nhậm đã từng nói: “Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh, rồi lên cao, nguyên khí suy thì thế nước yếu, rồi xuống thấp” là như vậy.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: “Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu”, muốn cho dân tộc Việt Nam phát triển mạnh mẽ, hội nhập với cường quốc năm châu thì ngay bây giờ, ngay lập tức Bộ giáo dục và cơ quan chức năng phải vào cuộc, phải làm thật mạnh tay bóc trần tất cả các vụ gian lận, thiếu trung thực trong thi cử. Tòa án pháp luật và tòa án lương tâm không được để đồng tiền, thế lực địa vị được chen chân vào, công tư trắng đen minh bạch, người có tội thì phải chịu tội trả lại cơ hội cho các em học sinh thực sự có năng lực, tài năng, trí tuệ. Để xảy ra vụ việc như ngày hôm nay mỗi cá nhân chúng ta cũng có một phần trách nhiệm bởi chính chúng ta đã im lặng để cái xấu cái ác tự do tung hoành, chính sự vô cảm, thờ ơ đã vô tình tiếp tay cho tội ác của ngành giáo dục, tội ác của những kẻ có quyền có thế nặn ra một thế hệ tương lai cho đất nước là những con người không có lòng tự trọng, thiếu đạo đức, thiếu nhân cách, thiếu kiến thức trí tuệ và không có lí tưởng sống đúng đắn, không có tinh thần tự lập… Chúng ta cần phải nâng cao ý thức của mỗi người vai trò của việc học, đổi mới cách ra đề chú trọng vào năng lực người học, lập lại kỉ cương trật tự trường thi…. Mỗi cá nhân trong cộng đồng người Việt hãy lên tiếng phản biện, đấu tranh mạnh mẽ để cho nền giáo dục nước nhà được thanh sạch, để cho kẻ ác bị trừng trị nghiêm minh, cho công bằng công lí xã hội không bị thế lực của đồng tiền chà đạp, cho đất nước Việt Nam có nhiều nhân tài đóng góp để dân tộc phát triển.

Là một người học sinh em ý thức được hậu quả nghiêm trọng của căn bệnh thiếu trung thực, thiếu trách nhiệm trong thi cử nó tàn phá lương tri của người cầm cân nảy mực, nó đẩy đất nước thụt lùi đến mức âm vô cùng. Nelson Mandela_cố tổng thống Nam Phi đã từng nói: “Giáo dục là vũ khí quyền năng nhất bạn có thể dùng để thay đổi cả thế giới”. Chính vì vậy muốn thay đổi đất nước Việt Nam mỗi chúng ta hãy cố gắng trung thực với chính trí tuệ của mình, cùng lên tiếng để bảo vệ quyền lợi cho những bạn có năng lực thực sự, hãy nói không với bệnh thành tích của giáo dục. Hãy để những người trẻ mở ra cánh cửa tươi sáng của tương lai cho dân tộc Việt.