Sách Giải Bài Tập và SGK

Bài mẫu 16: Nghị luận xã hội về lòng tự trọng

Đề bài:

Nghị luận xã hội về lòng tự trọng

Bài mẫu:

Trong kho tàng những phẩm chất quý báu của truyền thống dân tộc, lòng tự trọng là một giá trị đạo đức sáng ngời cần có ở mỗi con người. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: “Ai cũng có lòng tự trọng, tự tin. Không có lòng tự trọng, tự tin là người vô dụng”.

Lòng tự trọng là ý thức luôn biết gìn giữ phẩm chất, nhân cách của mình ở trong mọi hoàn cảnh và biết coi trọng giá trị của bản thân. Người có lòng tự trọng có biểu hiện rất tích cực trong cuộc sống, họ luôn là những người góp phần cho xã hội thêm tốt đẹp.

Cha ông ta đã từng dạy “Giấy rách phải giữ lấy lề”, người có lòng tự trọng biểu hiện trước tiên là họ luôn làm chủ được bản thân không bị cám dỗ vật chất mua chuộc. Người có lòng tự trọng sẽ không vì tiền bạc, địa vị mà bất chấp mọi thủ đoạn đê tiện để giành lấy thứ không thuộc về mình. Họ biết nhận khuyết điểm của bản thân trước mọi người thay vì né tránh hay đùn đẩy trách nhiệm. Họ ý thức được mình là ai, mình có thể làm được điều gì bằng chính năng lực của bản thân.

Ngay từ xa xưa cha ông ta đã là những tấm gương sáng về lòng tự trọng. Đó là Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn yêu nước căm thù giặc sâu sắc “Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm”. Ông không chịu khuất phục trước kẻ thù, không chấp nhận để lòng tự tôn dân tộc, lòng tự trọng của một tướng võ triều đại nhà Trần bị chà đạp. Đó là Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm lui về ở ẩn để giữ gìn khí tiết, không vướng danh lợi và đồng tiền khi sống trong xã hội “Còn tiền còn bạc còn đệ tử/ Hết cơm, hết rượu hết ông tôi”.

Trong cuộc sống hằng ngày ta bắt gặp không ít những có người có tấm lòng tự trọng cao đẹp dù chỉ là hành động nhỏ. Con người ấy có thể là cậu bé nghèo ăn xin, nhặt nhạnh ve chai hay đánh giày nhưng không trộm cắp. Đó là câu chuyện bác nông dân Lê Hảo ở Quảng Ngãi đem trả lại 152 triệu tiền huyện bồi thường nhầm cho gia đình ông với lí do “Không phải của mình thì trả lại”. Liệu rằng trong xã hội đồng tiền như hiện nay có bao nhiêu người làm được như bác. Ta khoan bàn đến việc tắc trách của cán bộ mà hãy lấy việc làm của bác Hảo làm tấm gương cho mình. Đó còn là cô sinh viên Nguyễn Chúc Ly trường Cao đẳng Cộng đồng Cà Mau từ chối nhận học bổng mỗi tháng 500 ngàn đồng vì lí do cô đang là sinh viên năm cuối, ra trường sẽ xin đi làm ngay vì nhà quá khó khăn nhưng cô muốn dành xuất học bổng đó cho các bạn còn tiếp tục học và hoàn cảnh gia đình khó khăn hơn. Chính tấm lòng ấy làm sáng ngời lên nhân cách đáng quý.

Lòng tư trọng làm nên giá trị của mỗi con người. Lòng tự trọng giúp chúng ta biết tiếp nhận thông tin theo đúng hướng, nó là động lực để ta đương đầu với thử thách, đạp lên khó khăn vươn tới thành công. Người biết tư trọng sẽ được mọi người kính nể, tin yêu để từ đó có những bước tiến quan trọng trong công việc và có được thành tựu nhất định trong cuộc sống.

Tuy nhiên ngày nay có một số người đã để lòng tự trọng ngủ quên trong sâu thẳm hay đánh mất đi từ bao giờ. Họ quên mất lời dặn của cha ông rằng “Đói cho sạch, rách cho thơm” họ vô cảm trước khó khăn của người khác, chà đạp lên lòng tự trọng của chính mình mà hôi bia, hay vụ hôi tiền 500 nghìn, trộm điện thoại của người bị tai nạn xe máy ở Đồng Nai vào năm 2013. Thực sự những con người đó, việc làm đó đã đánh mất đi nét đẹp truyền thống, lòng tự trọng ngày càng suy thoái khiến cho chúng ta có nhiều trăn trở về nhân cách làm người.

Một số học sinh-những con người đang được cắp sách tới trường, được giáo dục về đạo đức cũng đang dần đánh mất đi lòng tự trọng của mình bằng hành động gian lận trong thi cử. Học là để làm người tốt hơn ấy vậy mà sự học trở nên thật tầm thường đối với một bộ phận học sinh. Các em cần phải nhìn lại mình, kiểm điểm và tự giáo dục lòng tự trọng của chính mình.

Không có lòng tự trọng thật đáng xấu hổ và nguy hại nó làm xấu hình ảnh người Việt trong mắt bạn bè quốc tế, nó khiến cho xã hội ta kém văn minh, con người sống trong đó cũng thật đáng sợ. Chính vì vậy ngay từ khi còn nhỏ hãy giáo dục cho trẻ em giá trị về lòng tự trọng, bản thân mỗi con người khi lớn lên cũng không ngừng tự trau dồi, rèn luyện bản thân cho thật tốt.

Tuy nhiên cũng có không ít người nhầm lẫn lòng tự trọng với tự ái. Bởi tự trọng mang trong mình nét đẹp, sự nhân nghĩa vốn có trong chữ “Tự”, còn tự ái là sự ích kỉ chỉ biết lấy bản thân mình không quan tâm đến những người xung quanh, tự ái là không dám đối mặt với khuyết điểm khi được bị người khác phê bình, nhận xét. Tự trọng cũng khác hẳn với tự kiêu tự đại. Bởi tự kiêu tự đại là tự cho mình hơn người, là thùng rỗng mà thích kêu to.

Tự trọng là phẩm chất tốt đẹp, quý báu như ngọc sáng trong tâm cần được gìn giữ và phát huy. Tự trọng là tài sản vô giá luôn luôn cần có ở mỗi con người, chúng ta có thể đánh mất đi tiền tài, địa vị danh vọng nhưng xin đừng đánh mất lòng tự trọng khi làm người. Ngạn ngữ Tây Ban Nha có câu “Ngay cả khi trong túi hết tiền, cái mũ trên đầu anh cũng phải đội cho ngay ngắn” đó là lời răn dạy sâu sắc về lòng tự trọng đáng để suy ngẫm.